Những Điểm Chính

  • Cộng đồng tán cư toàn cầu đang mở rộng: Người Iran, người Việt và người nước ngoài phương Tây vẽ lại bản đồ văn hóa của bốn quốc gia với những câu chuyện hội nhập sâu sắc khác nhau.
  • Nhân dân tính lai tạp như một tài sản: Sống giữa hai nền văn hóa không phải là một lời nguyền mà là một lợi thế cạnh tranh mà các thế hệ mới đang học cách khai thác.

Bốn Quốc Gia, Một Câu Hỏi Duy Nhất: Người Lạ Kết Thúc Ở Đâu và Công Dân Bắt Đầu Ở Đâu?

Tôi đã dành những tháng gần đây để di chuyển giữa Los Angeles, Roma, Thành phố Hồ Chí Minh và Paris. Không phải để du lịch — để hiểu điều gì thực sự xảy ra khi một người quyết định xây dựng cuộc sống ở nơi xa nơi sinh ra. Những gì tôi tìm thấy phức tạp hơn, đẹp hơn và tàn khốc hơn bất kỳ câu chuyện an ủi nào về "sự phong phú của đa dạng". Chúng ta nói về thịt và xương. Về những tài liệu hết hạn, về những giọng nói không bao giờ hoàn toàn biến mất, về những đứa con dịch cho cha mẹ ở phòng cấp cứu. Chúng ta nói về những người thực sự.

Los Angeles: Người Iran và Nghịch Lý của Sự Hội Nhập Hoàn Hảo

Tehrangeles — cách gọi khu vực Westwood ở Los Angeles — không phải là một phép ẩn dụ. Đó là một thành phố trong thành phố, với những nhà hàng của nó, những đài phát thanh nói tiếng Farsi, những luật sư chuyên về thị thực. Cộng đồng Iran ở Hoa Kỳ ngày nay có hơn 500.000 người, với nồng độ rất cao ở California. Dữ liệu gây chú ý: tỷ lệ tốt nghiệp đại học giữa người Mỹ gốc Iran vượt quá mức trung bình quốc gia của Hoa Kỳ. Bác sĩ, kỹ sư, doanh nhân. Một sự hội nhập hoạt động, ít nhất là trên giấy.



Người Iran, Người Việt và Người Nước Ngoài: Làm Thế Nào C... - Foto 1

Nhưng dưới bề mặt có một căng thẳng không bao giờ biến mất. Cuộc cách mạng năm 1979 (lật đổ chính phủ quân chủ bởi chế độ Hồi giáo) đã tạo ra một cộng đồng tán cư mang theo một chấn thương tập thể chưa được giải quyết. Nhiều người Mỹ gốc Iran này không bao giờ quay lại Iran. Họ không thể, hoặc không muốn. Sự hội nhập của họ là thực tế, nhưng được xây dựng trên một mất mát không được đề cập tại bữa tối. Năm 2026, với những căng thẳng địa chính trị vẫn còn cao giữa Washington và Teheran, căng thẳng đó vẫn còn cảm nhận được.

Roma và Milano: Người Nước Ngoài và Đặc Quyền Vô Hình

Ở Ý, câu chuyện khác, gần như ngược lại. Những người nước ngoài chọn Ý — người Mỹ, người Bắc Âu, người Úc — thường đến vì lựa chọn thẩm mỹ. Thức ăn, khí hậu, nhịp độ. Không ai ép buộc họ. Và điều này thay đổi mọi thứ. Ở Roma tôi gặp một nhà thiết kế người Hà Lan sống ở khu vực Pigneto từ bảy năm trước. Cô ấy nói tiếng Ý với một giọng mà cô ấy tìm thấy "đáng yêu" và mở cửa cho cô ấy. Điều tương tự không thể nói được cho một người di cư từ Bangladesh sống cách đó ba khối phố.



Người Iran, Người Việt và Người Nước Ngoài: Làm Thế Nào C... - Foto 2

Thuật ngữ "người nước ngoài" mang theo một hành lý ý thức hệ mà ít người muốn kiểm tra. Nó có giống "người nhập cư" không? Không, và mọi người đều biết. Sự khác biệt không chỉ là kinh tế — nó là chủng tộc, là văn hóa, là hệ thống (được cấu trúc để ưu tiên các nhóm nhất định). Ý năm 2026 vẫn có một hệ thống quan liêu không khuyến khích sự hội nhập thực sự: giấy phép lưu trú mất hàng tháng, tiếp cận chăm sóc sức khỏe phức tạp, công nhân các bằng cấp nước ngoài là một mê cung Kafka. Những người nước ngoài có đặc quyền vượt qua nó bằng tiền. Những người khác thì không.

Việt Nam: Cộng Đồng Tán Cư Quay Lại (và Thay Đổi Mọi Thứ)

Thành phố Hồ Chí Minh năm 2026 là một trong những thành phố phát triển nhanh nhất ở châu Á. Và một phần của sự tăng trưởng đó được dẫn dắt bởi những người Việt Kiều (người Việt sinh ra hoặc lớn lên ở nước ngoài quay lại). Con cháu của những người đã chạy trốn sau năm 1975, họ quay lại với vốn, kỹ năng và một nhân dân tính kép mà Việt Nam vẫn chưa biết cách quản lý tốt. Họ là người Việt? Họ là người nước ngoài? Câu trả lời chính thức là "chào mừng". Câu trả lời thực tế là mơ hồ hơn.

Những người Việt Kiều mang lại đầu tư, khởi nghiệp, tư duy phương Tây. Nhưng họ cũng mang lại xung đột thế hệ với những người Việt ở lại, những người đôi khi coi họ là kiêu ngạo, mất kết nối với thực tế địa phương. Cộng đồng Việt ở nước ngoài — hơn 5 triệu người phân tán giữa Hoa Kỳ, Úc, Pháp, Đức — là một trong những cộng đồng tán cư hoạt động nhất về kinh tế trên thế giới. Những khoản chuyển tiền đại diện cho một tỷ lệ đáng kể của GDP Việt Nam. Đây không chỉ là một câu chuyện thành công. Đó là một câu chuyện về quyền lực.



Người Iran, Người Việt và Người Nước Ngoài: Làm Thế Nào C... - Foto 3

Paris: Pháp và Hợp Đồng Xã Hội Bị Phá Vỡ

Paris là thành phố khiến tôi cảm thấy không thoải mái nhất. Không phải vì những gì tôi thấy, mà vì những gì tôi cảm nhận. Những người nước ngoài ở Pháp tìm thấy một nền văn hóa phi thường, một chất lượng cuộc sống đáng ganh tị, một hệ thống chăm sóc sức khỏe hoạt động. Nhưng Pháp cũng có một vấn đề chưa được giải quyết với lịch sử thuộc địa của nó và với những cộng đồng mà lịch sử đó đã mang vào trong ranh giới của nó. Những người nước ngoài da trắng và giàu có sống một Paris. Những vùng ngoại ô sống một cái khác.

Năm 2026, sau nhiều năm căng thẳng xã hội, Pháp tiếp tục dao động giữa lý tưởng cộng hòa của nó về đồng hóa hoàn toàn và thực tế của một xã hội đa dạng không thể chấp nhận chính nó. Chọn Pháp làm nhà mới là một lựa chọn cuộc sống, chắc chắn. Nhưng bạn đang chọn Paris nào? Cái của Marais hay cái của Seine-Saint-Denis? Câu trả lời cho câu hỏi này nói lên tất cả về bạn là ai, bạn đến từ đâu, và nó thực sự tốn kém bao nhiêu để hội nhập.

Bốn quốc gia, bốn câu chuyện. Không có kết luận dễ dàng. Chỉ những người cố gắng hiểu họ thuộc về đâu — và một thế giới tiếp tục làm cho nó khó khăn hơn cần thiết.